• My Fiction

    [BU] CHAP 40: Buổi Xem Mắt Bất Thành

    Lớp Xác suất thống kê bắt đầu vào tám giờ rưỡi, đối với tụi trường R, giờ này chẳng khác gì giờ linh khi tụi nó đã trải qua một đêm ăn chơi thâu đêm đến tám giờ sáng hôm sau mới lết về nhà ngủ. Trường nỡ lòng nào mà xếp lịch học lúc tám giờ rưỡi cho chúng nó chứ. Ấy vậy mà hôm nay, một điều hi hữu xảy ra, tám giờ hai mươi phút, My Lan và Bảo Quân đến lớp, hầu như 80% tụi trường R đã có mặt. Cả hai đều rất ngạc nhiên, tụi cú mèo sao hôm nay lại có mặt sớm như vậy. My Lan nghe loáng thoáng đâu, bảy giờ đã có đứa đến giành chỗ. Thì ra hôm nay là ngày đầu tiên mà công chúa Phùng Ái Linh nhập học. Đối với xã hội thượng lưu khép kín,…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 39: Công Chúa Trở Về

    ”Cái này đẹp nè, thử đi Thanh Duy” Cái giọng ồn ào chói tai của An Lăng Dung vang khắp cửa hàng nội y. Nó giơ lên một cái nội y ren màu hồng nhạt, Thanh Duy ngượng ngùng. Mọi người trong cửa hàng nội y bắt đầu để ý đến đứa con gái nói năng bỗ bã. Cô ra hiệu cho con nhỏ kia bé bé cái mồm lại một chút. ”Dụ trai thì phải mặc màu đỏ” – Dung tự tiện lấy một cái nội y màu đỏ viền ren đen – “Quay lại với thằng cũ rồi hả? Tiếc cho em quá, bông hoa lài cắm bãi cứt trâu. Biết sao giờ, Thanh Duy thì phải đi với Quốc Thiên chứ” Nói đoạn, nó xoay sang My Lan. ”My Lan có muốn thử luôn không? Đang giảm 20% nè. Em không có ngực đó, em nên mặc…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 38: Anh Là Gì Của Em? (H)

    ”Ờ, vậy hả? Chúc mừng trường đã có hiệu phó mới nhé” Giọng Phạm Tiến Hoàng vọng ra, càng lúc càng rõ. Từ trong nhà vệ sinh bước ra, hắn kẹp chiếc điện thoại vào vai, tay còn lấm tấm bọt xà phòng từ thau giặt đồ. Đi ngang qua My Lan đang lom khom cắt thịt ba chỉ, hắn tiến thẳng đến chậu rửa tay nơi góc bếp. Trong gian bếp nhỏ xinh, gọn gàng, mùi hành phi vàng giòn lan tỏa, quyện cùng mùi xì dầu thoang thoảng, khiến cả căn hộ trở nên ấm áp lạ thường. Cái nồi nước lèo bên bếp gas mini sôi lục bục, dịu dàng tỏa mùi ninh xương thịt heo. Bàn bếp được sắp xếp gọn gàng: chiếc đĩa trắng bày biện những con tôm tươi đã lột vỏ đỏ au, đĩa còn lại thì phủ xanh màu xanh của hành…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 37: Bàn Tiệc

    Nhà hàng Thiên Diên, tọa lạc ở khuôn viên phía Đông trường R. Khu này là nơi đón tiếp khách quí của trường nên đặc biệt sang trọng. Hòa hợp với vẻ cao sang đó, nhà hàng Thiên Diên cũng khoác lên một đẳng cấp xa hoa, tạo nên nét mộng mị của chốn cung đình xưa trong thời hiện đại. Cái đám trường T bao gồm: Ngô Đặng Bảo Quân, Trần My Lan, Trần Thanh Duy, Trần Lập Nam Kha và Tăng Quốc Thiên, ngơ ngác khi được người phục vụ mặc bộ áo dài tứ thân khăn đóng dẫn vào bàn Bùi Thế Ân đặt riêng cho bữa trưa hôm nay. Cả bọn choáng ngợp trước lối kiến trúc độc đáo của nhà hàng. Cảnh tượng trước mắt khiến cả bọn choáng ngợp: vườn thượng uyển rực rỡ ở giữa sân, lối đi lát đá xanh viền hoa…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 36: Đừng Khóc Đến Tan Nát Cõi Lòng (*)

    Thầy Cao Mạnh Hùng, bốn mươi lăm tuổi, công tác trường T đã hơn tám năm. Công việc của thầy là phụ giảng một môn Triết học đại cương cho lũ sinh viên năm nhất, môn học dễ đến mức chẳng mấy ai trượt, đồng thời cũng không mấy quan trọng. Thầy đảm nhiệm luôn vai trò nhân viên y tế của một phòng bệnh hiu quạnh ở trường T, nơi giường bệnh đã ngả màu theo năm tháng. Thầy Hùng sống một căn nhà gỗ cũ kĩ ở sân sau trường T, gần bãi đậu xe cũ. Căn nhà do thầy thừa hưởng từ một người bảo vệ đã về hưu của trường T. Thầy sống biệt lập với thế giới bên ngoài, chỉ thỉnh thoảng ra ngoài đi chợ vào tầm bảy giờ sáng. Cuộc sống bị đảo lộn từ sau một ngày tháng Tám, một cuộc mua…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 35: Cuồng Nồng (H)

    ”Tội nghiệp Thế Ân lắm, bị rớt xuống hồ nên cảm luôn rồi. Ngày mai nó còn phải tham gia họp báo với thầy hiệu trưởng nữa. Trường R mới nhận thêm một khoản đầu tư mới từ một nhà tài trợ hào phóng” 5 giờ rưỡi chiều, My Lan bắt đầu vào bếp. Trong lúc vẫn kẹp điện thoại ở vai, nghe Bảo Quân than thở chuyện Bùi Thế Ân bị cảm như một người vợ lo lắng, tay cô lại thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu. Sữa tươi, kem béo và đường được cô cho vào nồi nhỏ, đun lửa liu riu. Căn bếp thoáng đã đầy mùi ngọt béo ngậy. Khi hỗn hợp vừa tan chảy mịn màng, My Lan tắt bếp, thêm vài giọt vani rồi rắc bột gelatin đã ngâm mềm vào, khuấy cho tan hết. _”Quân này, hôm trước cậu có chia sẻ bí…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 34: Trà Và Đàm Đạo

    Lại có tiếng chân người, có thể rất nhiều người. Bùi Thế Ân đi vào cùng bốn người, những người My Lan đã quen mặt bao gồm thầy Hiệu trưởng Mã Hồng Sơn, Ủy viên Cao Thiên Bá Tùng của hội sinh viên trường R. Hai người kia, cô chưa thấy bao giờ. Một người đàn ông tầm 68-70 tuổi, tóc muối tiêu với cái bụng đong đưa đằng trước. Ông ta nét mặt như bụt, hiền từ, cười với tất cả mọi người, thậm chí với My Lan nữa. Người còn lại trẻ hơn, con mắt lồi và cái miệng rộng, tổng thể diện mạo nhìn như con ễnh ương. Cả thân người ông ta núc ních trong bộ đồ vest màu sáng và đôi giày da cá sấu hàng thật. Rồi thì Phạm Tiến Hoàng bước ra trong bộ vest đen tối giản của Prada. Quả thật hai…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 33: Sự Dịu Dàng Len Lỏi

    ”Tùng, ăn trưa xong, mày dẫn giáo sư Dũng đi vòng vòng tham quan trường đi. Tao… hắt xì” _”Mày làm cái gì vậy Bô? Mày với thằng Hoàng đã không xuất hiện ở nhà hàng ăn trưa với giáo sư và ông bạn của ổng rồi. Giờ mày còn bắt tao câu giờ cho mày nữa hả? Mày có biết ông giáo sư sốt ruột cỡ nào không? Nguyên bữa ăn trưa ổng nhắc thằng Hoàng gần một trăm lần rồi đó, cứ nói hoài về cái bài thuyết trình gì gì của nó. Rốt cuộc tụi mày đang làm cái gì vậy hả?” – Cao Thiên Bá Tùng núp trong nhà vệ sinh nhà hàng The Lotus House thì thào nói. _”Tao…” Bùi Thế Ân, trong bộ trang phục lao công bảng tên “Trần Văn Năm”, màu xanh dương phản quang do thầy Hùng mượn từ những công…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 32: Không Còn Phòng Vệ

    Rầm Những xấp hồ sơ chồng lên nhau nặng trịch rơi xuống chiếc bàn bằng gỗ sồi bóng loáng trong phòng hội trưởng trường R Bùi Thế Ân. Âm thanh làm gián đoạn bài hát Better Man của Robbie Williams đang mở trên chiếc máy đọc đĩa than. Phạm Tiến Hoàng vẫn chưa hiểu gì, ngước mặt nhìn Bùi Thế Ân đang đặt tay lên thành chiếc ghế sofa bọc da nâu kiểu Anh quốc, chân gác chữ Ngũ, ngồi ngạo nghễ như thể căn phòng là ngai vàng của hắn. _”Cái này là gì vậy?” – Hoàng lật từng tờ giấy. Quá ngán ngẩm, hắn thôi không đọc nữa. _”Công việc mày cần phải làm với tư cách là Hội phó hội trường R” – Thế Ân đổi tư thế, ngồi chồm lên phía trước, ánh mắt lấp lánh vẻ nguy hiểm – “Mày nên nhớ bây giờ mày…

  • My Fiction

    [BU] CHAP 31.5 (Bonus): Chúc Mừng Sinh Nhật Thanh Duy

    Ánh nắng tinh khôi buổi sáng xuyên qua tấm màn ren trắng mỏng. Thanh Duy lờ mờ tỉnh giấc. Điện thoại bật bài hát yêu thích nguyên cả đêm, pin còn có 1%. Cục pin bây giờ cũng giống như năng lượng của cô vậy, sau một ngày với bao nhiêu cung bậc cảm xúc, Thanh Duy chỉ còn một cơ thể khô cằn, tóc tai rũ rượi, nét mặt lờ đờ. Đeo kính vào, cô bước xuống giường. Vén tấm màn ren qua một bên, cô ném ánh mắt ra xa. Biển như một dải lụa xanh dài, kéo xa tít tắp đến tận đường chân trời. Những rặng dừa khẽ đung đua, những cánh hải âu chao liệng. Thanh Duy thở dài, nếu có Bảo Quân ở đây, thế nào cậu cũng chụp cả trăm tấm hình, cậu vốn thích biển mà. Quay trở lại giường, điện thoại…