Cả bọn mở cửa xe ra, An Lăng Dung đã chiếm đóng nguyên băng ghế cuối cùng. Thư kí Vũ ngồi vào chiếc ghế kế bên tài xế để chỉ đường. Chỉ còn một băng ghế giữa, Kha đã lên trước, Bảo Quân tinh nghịch đá mắt với My Lan, nụ cười ẩn ý y hệt như cách Thanh Duy cười với cô. _”Tụi tớ đã tạo điều kiện tới mức này, không chớp thời cơ thì là lỗi ở cậu nha” – Bảo Quân nháy mắt với My Lan. _”Cậu có biết gì chưa?” – Thanh Duy thì thầm với cô – “Thiên nói với tớ, lúc Quân rủ cả bọn đi Vũng Tàu đó, Kha hỏi, “Có My Lan đi không?”. Người ta có để ý cậu đó” _”Còn cậu thì cái gì cũng Thiên đó” My Lan trêu lại khiến cô bạn luật sư đỏ mặt. Thanh…
”Quân, My Lan” Từ xa, cô bạn mang cặp kính cận Trần Thanh Duy với gương mặt hớn hở, vẫy tay với Quân và My Lan. Cô mặc chiếc áo thun trắng và quần short năng động, vai đeo balo. Tiết Quản trị kinh doanh kết thúc sớm mười lăm phút phút, My Lan mắt đỏ hoe vì mới khóc xong, Bảo Quân tưởng cô cũng ngáp chảy nước mắt giống mình nên cũng không buồn hỏi, ngược lại, đầu óc cậu chỉ dành cho chuyến đi biển sắp đến. _”Còn thiếu ai nữa không?” Nam Kha lên tiếng hỏi. Vẫn như thường lệ, anh điềm tĩnh, khuôn mặt cân đối, làn da bánh mật khỏe khoắn làm bật lên hàm răng trắng đều. Mái tóc nâu ngắn gọn gàng trông rất hợp với kiểu dáng khuôn mặt vuông nam tính, tạo cảm giác tin cậy cho người đối diện.…
Sài Gòn vào một ngày giữa năm, tám giờ hai mươi sáng, trời hơi âm u, ánh nắng yếu ớt len qua từng tán cây còn vương sương đêm. Trần My Lan bước đến lớp, không khí hơi se lạnh của thành phố vẫn còn vờn vào từng sợi tóc, cảm giác khoan khoái nhè nhẹ dâng lên trong lòng. Tiếng xe cộ ngoài đường xa dần, chỉ còn tiếng chim hót ríu rít. Bảo Quân đã đến lớp, ngồi ở dãy bàn đầu như mọi khi. Cậu mỉm cười với cô. Tâm trạng cả hai đều thư thái, nhẹ nhàng, họ đã nộp xong bài tập, trước mắt là kì nghỉ giữa kì kéo dài hai tuần để tận hưởng. Lớp học vào những ngày cuối khá vắng vẻ, dường như chỉ lác đác vài gương mặt. Dãy bàn của đám sinh viên trường R trống trơn, chúng nó…
Cả bọn đang xem Chân Hoàn Truyện chờ đồ ăn mang đến. Tầm ba mươi phút sau. Kinh kong _”Chắc người ta giao đồ ăn đến đó. Để tớ ra mở cửa” Bảo Quân chạy từ nhà bếp ra cửa. Con chó Hoa Hoa ngủ mê mệt trên chân My Lan, nghe tiếng người ngoài cửa nó nhảy nhổm dậy. Minh Trang và Thanh Duy đang dán mắt vào màn hình TV xem cảnh Hoa Phi trừng phạt Chân Hoàn. My Lan chờ mãi sao không thấy Quân quay lại. Trước khi lên nhà, cô đã thấy bảng cấm người giao đồ ăn mang lên tận nhà để đảm bảo an ninh trật tự. Người giao hàng nào mà có tâm đến tận nhà giao đồ ăn. My Lan sực nhớ ra mình gọi cũng bảy món cộng thêm mấy li trà sữa nữa, cũng nên ra phụ Quân một…
”Sáng nay đi vội quá, quên đem mền ra giặt rồi” _”Đi đâu?” _”Tính đi chùa xin xăm giải hạn với My Lan. Dạo này cứ xui làm sao đó” Bùi Thế Ân đứng chống tay vào tường làm chỗ dựa tháo đôi giày ra. Dưới chân hắn, sàn gỗ màu nâu mang mùi đặc trưng của mùi gỗ lâu năm, hòa hợp với nội thất gỗ chủ đạo làm tăng thêm vẻ ấm áp, giản dị của căn hộ tầng mười lăm trong chung cư An Lạc. Căn hộ chỉ vỏn vẹn sáu mươi ba met vuông này có khi chỉ bằng cái phòng ngủ master của Bùi Thế Ân nhưng với hắn, nơi đây là cả một thế giới tuổi thơ. Thế Ân thân thuộc mọi góc gách của nơi này còn hơn nhà mình nữa. Lần đầu mẹ hắn gặp mẹ Bảo Quân ở nhà trẻ nơi…
Tại lớp học số Sáu dãy lầu B của trường trung học Nam Phương, cô giáo Nguyễn Thị Hòa đứng trên bục giảng, giọng đều đều đọc một trích đoạn Hai đứa trẻ của Thạch Lam. Lớp học im ắng, chỉ có tiếng quạt quay cọt kẹt trên trần. Ở dãy bàn đầu, đám học sinh giỏi ghi bài nghiêm túc, gần về phía cuối lớp, không khí có khác hơn một chút: đứa ngáp dài, đứa chống cằm nhìn cửa sổ còn đứa lén gấp máy bay. Ở vị trí bục giảng, ba đứa học sinh đang quì từ trái qua phải: Phạm Tiến Hoàng, Bùi Thế Ân, và Vũ Khải Hiển có thể thấy hết tất tần tật mấy đứa bạn chúng đang làm gì. Quả là một vị trí đắc địa: đứa móc mũi, đứa lén ăn bim bim, đứa ngáp ngắn ngáp dài. Quì đúng tư…
Ánh sáng ban mai tinh khôi chiếu rọi qua khung cửa sổ lớp học, căn phòng số 6 dãy lầu B trường trung học Nam Phương rộn ràng tiếng cười nói. “Sỉ số: 30 Hiện diện: 30 Vắng mặt: 0” Vóc dáng người nhỏ nhắn, cậu học sinh trung học mười lăm tuổi Ngô Đặng Bảo Quân kiễng chân nắn nót viết từng chữ trên chiếc bảng đen. Mấy đứa học sinh trong bộ đồng phục trắng, áo quần viền kẻ ca rô nâu, theo sự phân công của lớp trưởng Bảo Quân, đứa cầm chổi, đứa cầm khăn lau, tất bật cho buổi học Văn sắp tới. _”Tớ để lọ hoa ở đây nhé” Cô bé tóc bím mang bảng tên “Trần Thanh Duy” đặt lọ hoa cẩm chướng trên bàn giáo viên sau khi đã phủi phẳng phiu chiếc khăn trải bàn. Nhìn những bông hoa khoe sắc,…
Cao Thiên Bá Tùng chết sững trước cái vết xăm ngay bên mạn sườn trái của An Lăng Dung dù nó đã dùng phấn phủ che đi cái hình Hello Kitty màu hồng. Hắn bàng hoàng nhìn lên Bùi Thế Ân rồi ngó sang Phạm Tiến Hoàng với ánh mắt lãnh đạm đứng kế bên Ân. _”Hình xăm chỉ có thể là trùng hợp thôi” _”Đến giờ mà mày vẫn còn không tin sao?” Bùi Thế Ân đanh nét mặt, ánh mắt sáng quắc như thanh gươm vuốt ra khỏi vỏ. Hắn nhìn An Lăng Dung mắt mũi tèm lem không một chút thương xót nào. Hắn lôi trong chiếc cặp da một hũ bơ đậu phộng mà hắn ăn cho đỡ đói những lúc bận họp hành liên miên. _”Nếu mày nghĩ hình xăm là trùng hợp, vậy thì thử coi con nhỏ đó có bị dị ứng đậu…
Bầu không khí của thang máy trở nên ngột ngạt, mùi nước hoa xịt phòng cao cấp nay được thay thế bằng mùi sát khí. Biết được chân tướng sự thật, Bùi Thế Ân nghiến răng ken két, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống An Lăng Dung. Phạm Tiến Hoàng đứng bên cạnh, vẻ mặt lãnh đạm hơn vì đã tiên lượng trước chuyện gì xảy ra, ai đụng đến quyền lợi của Hội trưởng, kẻ đó sẽ không yên thân. An Lăng Dung chính là người đã tạo ra vết bẩn đầu tiên trong lí lịch sạch bóng loáng của Hội trưởng tiếng tăm lừng lẫy. Dễ gì Bùi Thế Ân nhắm mắt làm ngơ chuyện này. Hoàng đã cảnh báo Dung rồi mà con nhỏ có nghe đâu. Nhóm trường T vẫn đứng một góc. Chỉ mới trông thấy gương mặt rắn của An Lăng Dung thôi, kí…
Trần My Lan thực thi hành động bỏ chạy một lần nữa. Cô càng chạy càng vào sâu trong những kệ sách trong cùng. Bây giờ, lối thoát hiểm thư viện đối với cô như thể cả ngàn dặm, xa tít mù khơi. Cái đám trường R quả là sâu ngủ, tám giờ sáng mà không thấy một bóng người. My Lan thở dốc, lắng nghe tiếng tim mình đập và tiếng giày của Phạm Tiến Hoàng trên nền đất. _”Chán cậu quá đi. Tớ chỉ mới vào đây có một lần mà đã thông thuộc địa hình rồi. Đáng lí ra cậu phải vòng sang hướng đó mới đi ra ngoài được chứ” Tên đại ma đầu xuất hiện từ đằng sau một chiếc kệ sách gần đó. Hình ảnh hắn một ngày lớn dần còn My Lan thì cứ từ từ lùi lại, cho đến khi vai cô…

